Make your own free website on Tripod.com

Home



BÃI ĐEN SAN DIEGO


Tôi có người bạn rất năng động. Lúc nào ông cũng không yên, luôn tìm cách làm thương mãi và lục tìm mọi chỗ du lịch trong vùng. Ông thường rũ tôi đi theo để lái xe hay chỉ đường. Nên trong hơn 20 năm qua, ông đã hai lần rủ tôi viếng Bãi Đen, San Diego. Một lần vào ngày lễ Fourth July 1983 và một lần vào cuối tháng 8/2003. Đây cũng là một địa điểm đặc biệt ở Nam California. Vị nào chưa quá 90 tuổi hoặc còn đũ gân cốt, cũng nên đến thăm qua ít nhất một lần trong đời cho biết về một trong những thú tiêu khiển của người Mỹ ở vùng nắng ấm nầy. Đó cũng là một chỗ trưng bày của trời cho, một việc khoe của không thông thường của một số người Mỹ. Bạn đến đây sẽ được mãn mục và thỏa mãn tính tò mò muốn nhìn thấy cái gì mà người ta thường che đậy hay nói đến nhất.

Hầu hết người Mỹ đều theo chủ nghĩa cá nhân, rất kỷ trong việc bảo vệ và che dấu cái gì riêng tư của mình. Ngay chung trong phòng việc một công sở, các đồng nghiệp làm cạnh nhau, cùng một công việc như nhau, chỉ thâm niên nhiều ít khác nhau, nên lương tiền chỉ hơn kém nhau chút ít, thế nhưng đến mỗi kỳ lãnh check, họ cũng đều giữ kín không để cho bạn khác liếc thấy số lương của mình. Ra đường họ không muốn ai nhìn kỷ vào họ. Biết vậy cho nên khi lái xe, thấy người nào đẹp, dù muốn nhìn bạn cũng chỉ liếc sơ, chứ không nên nhìn kỷ. Trái với người mình, khi lãnh check lương, lắm lúc thích khoe ra cho bà con hay người quen nể chơi, nơi công cộng lại muốn làm cho mình nổi bật cho nhiều người nhìn thấy mình.

Nói vậy nhưng không tuyệt đối, cũng có trường hợp không phải vậy, mà còn ngựơc hẵn lại. Thay vì dấu đi, người ta lại đem khoe hết ra cho kẻ khác nhìn chơi:

Nếu vị nào tò mò, thích du lịch mà còn gân sức, thì nên viếng địa điểm Black Beach ở San Diego nầy: Từ Freeway 5, khoảng chừng 5, 6 miles về phía bắc downtown San Diego, ta lấy exit La Jolla, đường chính dẫn vào khu Đai Học UCSD (University California San Diego) gần sát bờ biển Pacific. Theo đường này chạy dọc gần bờ biển hướng vế phía tây khoảng chừng 3 miles. Khách du đến một địa điểm ở sát bờ biển. Nơi đây bờ biển cao như đồi, chận gió từ biển vào, khiến gió phải bốc lộng lên cao, nhờ đó người ta có thể chơi môn thể thao, đeo dưới cánh diều lớn bay lượn trên không gần bờ (glidering). Trước khi đến chỗ nầy, ta phải vào một bãi đậu xe khá rộng trên mặt đất bằng chưa tráng ciment. Khu nầy đươc gọi là Gliders Club. Quí vị đậu xe ở đây miễn phí, đi tiêu tiểu vào vài cái toilet lưu động, và sát bờ cao gần đó có một quán bán fast food. Nếu không tìm ra nơi nầy, đi lạc hay đi quá lố, bạn có thể hỏi thăm người địa phương là bạn muốn đi thăm Black Beach, hoặc Nudist Beach, hoặc Air Glider Club House gần đó, thế nào cũng có người biết để chỉ đường cho bạn đến nơi để tham quan.

Từ bãi đậu xe, quí vị đi ra bờ biển, nhìn về phía tay trái, phía nam cách câu lạc bộ gliders sát bờ (chỗ bán Fast Food) vài trăm yards, bạn sẽ thấy một con đường giốc đất bụi, zigzag, quanh co, dẫn xuống bãi biển màu xám bên dưới xa khoảng nửa mile.. Mang theo những thức ăn uống nhẹ và những thứ cần dùng, càng nhẹ càng tốt cho một cuộc đi chơi nhiều giờ ở bãi biển.. Đường mòn nầy nhỏ hẹp theo vết chân mà có, chứ không có công chánh khai phá hay tu sửa. Quí vị cứ việc thong thả,từ từ theo đường mòn vừa thưởng thức gió biển thổi vào, vừa leo xuống giốc. Giốc này có nhiều chỗ nghiêng, giốc đứng, liệu sức biết mình chân yếu, nên mang theo một cây gậy aluminum nhẹ để chống, cho khỏi ngã lăn xuống phía trước. Có vài chỗ quá giốc, họ còn cắm bảng để tưởng niệm kẻ đến chỗ đó, mệt quá, bị heart attack phải cấp cứu (không ghi sống chết). Sau cùng bạn sẽ đến bãi cát bằng sát mé biển, là nơi mà quí vị muốn đến. Bãi cát bằng phẳng, rộng non vài trăm mét, dài cả mile chạy về phía đông nam, một phía là biển sóng rì rào nhấp nhô, một phía là bờ vách sa thạch (sandstone=đá mềm màu nâu có pha cát nhỏ hạt tiếng Việt cũng gọi là đá mài) màu nâu dựng đứng, cao hằng 100 mét. Thỉnh thoảng có những hóc sa thạch nhỏ. Khi triều cao, cả bãi có thể bị ngập nước biển.

Nơi đây quí vị sẽ thấy đũ thành phần dân Hợp Chũng Quốc đi chơi, phơi nắng ở bãi biển nầy. Từ già cở bảy tám mươi, đến trẻ mới sơ sinh, trai, gái, đen, trắng, Mễ, Tàu, Nhật, Hàn, Phi, Việt....Họ đang đi đứng, qua lại, nằm ngồi giữa trời nắng, hay dưới bóng dù, lều vãi, hoặc trên những tấm khăn, tấm vải, hay trên cát. Có những người đang chơi banh, hay ném dĩa frisby với nhau. 80% trong số nầy, là dân chơi biển thứ thiệt vì họ đều trần truồng, phơi ra đũ 100%. Màu tóc nào, màu lông nấy giống nhau, nếu không nhuộm riêng khác màu. Người nhỏ mà to giống, kẻ to con mà nhỏ giống, kẻ được phát triển theo tỷ lệ thuận bình thường, kẻ theo tỷ lệ nghịch. Nơi đây hoàn toàn tự do, bạn muốn ăn mặc sao cũng được: bikini, monokini, zerokini gì cũng không ai nói gì ai, hoặc than phiền gì ai. Nhưng ở nơi nầy, bạn ráng tử tế, nể mặt thiên hạ chung quanh mà ráng phơi bày ra càng nhiều càng tốt thì mới là lịch sự, hòa đồng và hòa nhả với người ta.

Họ tỉnh bơ, đi lại, nằm ngồi, chạy nhảy, trần truồng, vợ chồng, bồng bế con cái, như tại những nơi bãi biển công cộng thông thường khác, không có gì mắc cỡ hay e thẹn gì cả, mà còn lấy đó làm vui, cái thú vui có chỗ trưng bày của trời cho với người ta. Tôi mang theo máy hình, lựa mục tiêu xong, điều chỉnh exposure, quay lưng ngang bấm lẹ nguyên con mấy phát. Thấy tôi làm thế cũng chẳng ai quan tâm, vì ai cũng thong dong thoải mái, vui vẻ chẳng phiền hà, chấp nê.

Lần đầu tiên đến đó, tôi rất ngạc nhiên và thắc mắc tại sao người ta lại ráng đến những hóc biển khó vào để mà phơi ra ra 100% như vậy. Leo xuống, leo lên mệt muốn tắt thở. Vì thắc mắc, tôi tìm thế, lựa người, lựa lời mà hỏi. Có lần tôi thấy một cô gái trẻ, trên cổ thay vì đeo dây chuyền hột ngọc, cô ấy lại đeo một cái whistle. Hỏi đeo cái đó chi vậy, cô bảo đeo whistle như là một dụng cụ báo hiệu emergency. Có lần đi song song với một ông Mỹ trắng, vẻ trí thức, hiền lành tử tế, tuổi khoảng 60, tôi thân mật hỏi ông từ đâu đến, thường ngày làm ngành gì và tại sao ông thích đến đây phơi ra như vậy. Tôi được ông cho biết là ở Los Angeles, làm kỷ sư cho County Planning Department, đến chơi đây vì thích vậy cho vui. Điều tôi lạ nhất là khi thấy một gia đình 5 người đều trần truồng 100%, gồm cặp vợ chồng Mỹ trắng trung niên dẫn một con trai với hai con gái, cả ba đều trong cở tuổi 15, 18 dẫn nhau đi rất tự nhiên. Con cái nhìn cha mẹ, teenagers nhìn nhau như thế sao không thấy kỳ, nghĩ cũng lạ. Cũng là một hiện tượng cho các nhà tâm lý học và xã hội học khảo cứu.

(Tại một hóc biển, ba phía núi bao che ở San Pedro, Los Angeles cũng có một chỗ như vậy nhưng nhỏ hơn nhiều , không vui bằng, cũng gọi là Black Beach, ngay trên bờ cao có một nhà thờ rất nghiêm trang, giáo dân bận lễ phục trắng cũng đều sinh hoạt cuối tuần. - Tôi cũng xin lưu ý là ở vùng Nam California nầy, chỉ tại hai chỗ Black Beach nầy, bạn có thể đến ngắm hoặc trưng bày 100%, ngoài ra các bãi biển công cộng thông thường dễ đến, nếu bạn trưng bày như vậy sẽ bị police đến còng bắt đi ngay.)

Có mùa hè, đi dạo vài chỗ trên bờ hồ Genève ở Thụy Sĩ và bờ biển Marseille ở Pháp, tôi thấy nhiều đàn bà già trẻ phơi trần bộ ngực rất là thông thường, chứ chưa thấy đàn ông hay đàn bà phơi luôn cả phần dưới, như ở Black Beach nầy.

Lần đầu tôi đến đó trúng vào ngày 4 July 1983, nên nơi nầy nắng nóng, người đông vui như hội, họ chia phe chơi trò níu dây (tug of war), lúc đứt đoạn ra ngã lăn lóc, chỏng gọng, tô hô, thấy tức cười. Còn lần vừa rồi, 20 năm sau, tôi đi vào khoảng cuối tháng 8/2003, thấy bãi thưa vắng không có gì hào hứng, vì không trúng dịp lễ, nên không có đông người. Người ta cũng vẫn đến trưng bày như xưa, nhưng chắc không phải những người năm cũ, vì một thế hệ đã đi qua, và thế hệ mới đã nối tiếp duy trì lối chơi nầy.

Lần trước đến đó, tôi vào tuổi 47, leo xuống giốc, giốc còn hoang sơ hơn bây giờ và lúc về leo ngược trở lại, có lẽ còn nhiều sức nên leo nhanh lên giốc cao, khi tối về nhà thì thấy bình thường, nhưng đến mấy ngày hôm sau hai bắp đùi đau nhức kinh khủng cả tuần chưa đi đứng bình thường được.

Nhưng lần vừa rồi, 20 năm sau, gần tuổi cổ lai hy, không còn thích chụp hình người ta nữa, nên tôi và ông bạn cứ thong thả rảo bước, từ chỗ dốc xuống, theo dọc bãi biển đi về phía Nam, dài khoảng một mile, để khảo sát toàn bộ hóc biển, xem thử còn chỗ nào lên xuống dễ dàng hơn không. Cuối cùng chúng tôi thấy một cầu tàu cách đó khoảng hơn nửa mile, nhưng bị mô đồi thấp ngăn ra tận biển nên không đến đó được. Đi đến cuối thì thấy một đường giốc nhỏ có tráng nhựa quanh co đi lên cao, dài khoảng chừng ba phần tư mile, thì đến một cổng ngăn không cho xe cộ vào khu bờ biển, và có bảng hiệu cho biết khu bờ biển nầy là tài sản tư của Đại học UCSD, xe không được phép vào. Từ nơi đây chúng tôi lội bộ quanh co hết đường nầy sang đường nọ về phía tây, khoảng hơn vài miles, cứ tìm cách đi gần khu bờ biền càng gần càng tốt. Khu nầy có những biệt thự lầu to lớn mỗi cái một kiểu, với vườn cảnh rộng rãi nằm trên dãy đồi dọc theo bờ biển. Cuối cùng chúng tôi mới trở lại được chỗ đậu xe. Lần nầy chúng tôi cứ thong thả đi lai rai, vì không vội vàng gì, nên mấy ngày sau về nhà không bị đau cặp đùi như lần trước đã leo giốc đứng. Lội bộ nhiều, nhưng nhờ gió biển mát mẻ, tôi không thấy mệt.

Để chấm dứt bài nầy, tôi xin đúc kết tất cả bằng bài thơ sau đây:

BLACK BEACH SAN DIEGO

Bãi đen Đại Học San Diego,
Sa thạch bờ cao chẳng dễ vô,
Nam giới rảo chơi thòng lễnh ễnh,
Nữ lưu phơi nắng để tô hô.
Nằm ngồi cơ cụ chong trời biển,
Đi đứng cồn mao phủ lạch hồ.
Tạp chũng, lắm màu, to nhỏ đũ,
So gân giốc đứng, hội dân gồ.

HOPHI